“Cháu có thể làm được mọi thứ”

<html> <head> <meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=windows-1252"> <title>New Page 2</title> </head> <body> <div class="title" align="center"> <p style="margin-top: 0; margin-bottom: 0"><b> <font face="Arial" size="2" color="#0000FF">“Cháu có th&#7875; làm &#273;&#432;&#7907;c m&#7885;i th&#7913;”</font></b></p> <p style="margin-top: 0; margin-bottom: 0">&nbsp;</p> <div align="center" style="float: left; width: 163px; height: 120px"> <table border="0" cellpadding="0" style="border-collapse: collapse" width="100%" id="table1"> <tr> <td> <p style="margin-top: 0; margin-bottom: 0"> <font face="Arial" size="2"> <img border="0" src="chau%20co%20the%20lam%20duoc.jpg" width="160" height="120"></font></td> </tr> </table> </div> </div> <p style="margin-top: 0; margin-bottom: 0"><font face="Arial" size="2">Nhi&#7873;u n&#259;m v&#7873; tr&#432;&#7899;c c&#259;n b&#7879;nh tim c&#7911;a cha tôi &#273;ã &#273;&#7871;n giai &#273;o&#7841;n cu&#7889;i. Cha tôi không &#273;&#432;&#7907;c phép làm vi&#7879;c th&#432;&#7901;ng xuyên, th&#7881;nh tho&#7843;ng c&#361;ng kh&#7887;e nh&#432;ng ông có th&#7875; tr&#7903; b&#7879;nh b&#7845;t c&#7913; lúc nào và ph&#7843;i l&#7853;p t&#7913;c nh&#7853;p vi&#7879;n.<br> <br> Cha tôi mu&#7889;n có m&#7897;t công vi&#7879;c gì &#273;ó &#273;&#7875; khuây kh&#7887;a nên ông tình nguy&#7879;n vào làm cho m&#7897;t b&#7879;nh vi&#7879;n tr&#7867; em c&#7911;a &#273;&#7883;a ph&#432;&#417;ng. Cha tôi r&#7845;t yêu tr&#7867; con và &#273;ây &#273;úng là m&#7897;t công vi&#7879;c tuy&#7879;t v&#7901;i cho ông. Ông ch&#7885;n vi&#7879;c ch&#259;m sóc nh&#7919;ng &#273;&#7913;a tr&#7867; b&#7883; b&#7879;nh vào giai &#273;o&#7841;n cu&#7889;i, trò chuy&#7879;n và ch&#417;i &#273;ùa v&#7899;i chúng.<br> <br> Trong s&#7889; nh&#7919;ng tr&#7867; mà cha tôi ch&#259;m sóc có m&#7897;t bé gái m&#7855;c m&#7897;t ch&#7913;ng b&#7879;nh r&#7845;t hi&#7871;m, b&#7883; li&#7879;t t&#7915; c&#7893; tr&#7903; xu&#7889;ng. Tôi bi&#7871;t cô bé &#7855;t h&#7859;n ph&#7843;i r&#7845;t bu&#7891;n và th&#7845;t v&#7885;ng vì em không th&#7875; làm gì &#273;&#432;&#7907;c c&#7843;!<br> <br> Cha tôi quy&#7871;t &#273;&#7883;nh giúp &#273;&#7905; cô bé. Ông vào phòng cô bé, &#273;em theo màu, c&#7885; và gi&#7845;y. Ông &#273;&#7875; gi&#7845;y lên giá &#273;&#7905;, ng&#7853;m c&#7885; trong mi&#7879;ng và b&#7855;t &#273;&#7847;u v&#7869;. Ông không h&#7873; dùng &#273;&#7871;n tay mình và ch&#7881; c&#7917; &#273;&#7897;ng &#273;&#7847;u. Cha tôi &#273;&#7871;n th&#259;m cô bé b&#7845;t c&#7913; khi nào có th&#7875; và v&#7869; cho cô bé xem. Lúc nào ông c&#361;ng nói: &quot;Cháu th&#7845;y ch&#432;a, cháu có th&#7875; làm b&#7845;t c&#7913; vi&#7879;c gì mà cái &#273;&#7847;u cháu mu&#7889;n!&quot;. D&#7847;n d&#7847;n cô bé b&#7855;t &#273;&#7847;u dùng mi&#7879;ng &#273;&#7875; v&#7869;. Hai bác cháu càng ngày càng qu&#7845;n quít v&#7899;i nhau.<br> <br> Ít lâu sau, cô bé xu&#7845;t vi&#7879;n vì các bác s&#297; không th&#7875; giúp cô bé &#273;&#432;&#7907;c gì n&#7919;a. Cha tôi c&#361;ng r&#7901;i b&#7879;nh vi&#7879;n vì b&#7879;nh c&#7911;a ông tái phát. M&#7897;t th&#7901;i gian sau cha tôi h&#7891;i ph&#7909;c và tr&#7903; l&#7841;i công vi&#7879;c &#7903; b&#7879;nh vi&#7879;n. M&#7897;t ngày n&#7885; ông ch&#7907;t th&#7845;y c&#7917;a phòng b&#7853;t m&#7903;, và b&#432;&#7899;c vào chính là cô bé &#7845;y. Gi&#7901; &#273;ây cô bé &#273;ã &#273;i &#273;&#432;&#7907;c! Em ch&#7841;y ào t&#7899;i ôm ch&#7863;t l&#7845;y cha tôi. Cô bé &#273;&#432;a cho cha tôi m&#7897;t b&#7913;c tranh em t&#7921; v&#7869; b&#7857;ng tay, &#7903; d&#432;&#7899;i &#273;&#7873; dòng ch&#7919; &quot;C&#7843;m &#417;n bác vì &#273;ã giúp cháu &#273;i &#273;&#432;&#7907;c!&quot;.<br> <br> L&#7847;n nào cha tôi c&#361;ng khóc khi k&#7875; l&#7841;i câu chuy&#7879;n &#273;ó. Cha nói tình yêu th&#432;&#417;ng &#273;ôi khi còn m&#7841;nh h&#417;n c&#7843; y h&#7885;c. Cha tôi m&#7845;t vài tháng sau khi &#273;&#432;&#7907;c cô bé t&#7863;ng tranh.</font></p> </body> </html>

BÌNH LUẬN

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

Ngày 2/9/1945, tại Quảng trường Ba Đình, Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc Tuyên ngôn Độc lập, công bố nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Trích dẫn Tuyên ngôn Độc lập Mỹ (1776) và Tuyên ngôn Nhân quyền Pháp (1791), Bác khẳng định quyền bình đẳng, tự do, tự quyết của dân tộc, bác bỏ ách thống trị của thực dân Pháp và phát xít Nhật. Lời tuyên bố khơi dậy tinh thần yêu nước, trở thành kim chỉ nam cho các cuộc kháng chiến và định hình bản sắc Việt Nam. Nay, tư tưởng ấy tiếp tục truyền cảm hứng, nhấn mạnh độc lập và hội nhập quốc tế.

Agile Việt Nam
;